
Bức tranh rao bán giá 7 triệu USD
- Vào
ngày 15/1, Nhà hát Ca múa nhạc nhẹ VN khai trương
“Không gian văn hóa Việt” tại 79 Hàng Trống, Hà
Nội. Đây là công tŕnh hướng tới Đại
lễ 1.000 năm Thăng Long - Hà Nội của Bộ
VH,TT&DL và một trong những hoạt động
“mở màn” tại không gian văn hóa này chính là trưng
bày 2 bức tranh hoành tráng của họa sĩ Hoàng Hà Tùng.
Ḍng sông
dát vàng dài 24 m
Chỉ bức Tranh
quê chất liệu sơn mài với ḍng sông dát vàng
dài 24 m treo kín 3 mặt tường của gian pḥng hơn
200m2 mặt tiền phố Hàng Trống, họa sĩ Hoàng
Hà Tùng quả quyết: “Tôi
dám chắc, đây là bức tranh sơn mài dài nhất
VN”.
Họa
sĩ Hoàng Hà Tùng
Nảy
ư tưởng từ năm 1993, vẽ phác thảo năm
2000 và đến năm 2004 th́ hoàn thành, tác phẩm
Tranh quê gồm 12 bức, được xem là 12 chương
trong bản giao hưởng của một đời người.
Khởi đầu là h́nh ảnh những đứa
trẻ ngồi trên lưng trâu với những lá sen, ngó
sen, cánh diều bay lơ lửng để rồi tiếp
vào chương 2 - những đứa trẻ tiến vào
Cửa sinh - nơi 2 cột trụ vẽ gương
mặt những thế hệ đă khuất tượng
trưng cho chiều dài của văn hóa Việt với
những trầm tích và thăng hoa tiếp nối. Các chương
sau, thông qua hành tŕnh tới Cơi về của một
kiếp người, tác giả thể hiện “sự
hiểu” và quan điểm của ḿnh về đời
sống xă hội Việt, như: Mưu
sinh, Ra trận, Đạo và đời, Chết...
“Tôi đặc
biệt tâm đắc với những ǵ thể hiện
ở chương 12” - họa sĩ Hoàng Hà Tùng tâm
sự: “Trong chương này
tôi vẽ cách điệu 5 người đàn bà khỏa
thân, vận khăn đen và chống gậy bằng
những tàu sen khô. Đó là những người đă
chết và khi chết họ công bằng như nhau, không ai
hơn ai, cho dù lúc sống người này là quan và người
kia có thể là một người hành khất. Lâu nay, người
ta vẫn nói “Cái chết là sự công bằng
nhất”. Và tôi đă sử dụng ngôn ngữ độc
đáo nhất của hội họa để thể
hiện sự công bằng này”.
Cũng theo họa sĩ
Hoàng Hà Tùng, có lẽ chưa họa sĩ nào vẽ
một ḍng sông dát vàng dài tới 24 m như anh. Ḍng sông
trong bức tranh là kư ức đầy cảm xúc của
anh về ḍng sông Lựng Trai (có
nghĩa là nơi hội tụ của những con trai)
chảy qua thôn Đồng Cống (Chí Linh, Hải Dương)
quê anh. Nhiều năm trước, ḍng sông rất
rộng, mênh mang nước và cậu bé con Hoàng Hà Tùng
phải bơi rất lâu mới qua được sông. C̣n
bây giờ, ḍng sông chỉ là cái mương hẹp mà
họa sĩ Hoàng Hà Tùng có thể xắn quần lội
qua... Thế nên, ḍng sông trong tác phẩm là sự hoài
niệm, là những ǵ quư giá đă qua không thể
lấy lại được.
Từ năm 2000, phác
thảo Tranh quê (vẽ
bột màu trên giấy) đă được Khoa Mỹ
thuật, Trường ĐH Toronto (Canada) mua làm tài liệu
giảng dạy cho sinh viên. Số tiền bán phác thảo
được góp thêm vào để hoàn thiện bản
gốc Tranh quê bằng
chất liệu sơn mài. Sau khi bức tranh hoàn thiện,
tác giả đă tổ chức một buổi rước
tranh khá ồn ă từ thôn Đồng Cống lên đồi
thông ở Côn Sơn (khoảng 6 km) với sự tham gia
của hàng trăm người dân quê trong trang phục xưa
và giới văn nghệ từ Hà Nội xuống.
Chỉ định trưng
bày tranh duy nhất 1 lần, trong 1 ngày... nhưng rồi
theo yêu cầu của Bộ VH,TT&DL và thành phố Hà
Nội muốn có một tác phẩm hoành tráng để
khai trương Không gian văn hóa
Việt, Hoàng Hà Tùng đă về quê ở Chí Linh
“rinh” tác phẩm Tranh quê
về phố.
Được
biết, bức tranh này Hoàng Hà Tùng rao giá 7 triệu USD và
người định mua là giám đốc một ngân hàng
ở Mỹ đă “ngất” không nói được
lời nào. Lư giải về cái giá “chơi trội”
ấy, Hoàng Hà Tùng bảo: “Nếu
ông ta đưa 7 triệu USD thật tôi cũng không bán. Tôi
bỏ cả gia tài cùng với 4 năm, biết bao mồ hôi,
công sức để làm nên bức tranh không phải v́ mưu
cầu lợi nhuận. Tôi muốn giữ bức tranh này
lại cho quê hương để sau này các thế
hệ con cháu của tôi khi xem bức tranh sẽ phải
tự hào, rằng: “cha ông ḿnh ngày trước cũng
chịu chơi thật”.
Một
đoạn bức tranh rao giá 7 triệu USD
Và
một Ô Quan Chưởng “chẳng giống ai”
Bức tranh “hoành tráng”
thứ 2 mà Hoàng Hà Tùng “trưng” ở Không
gian văn hóa Việt có tên Ô
Quan Chưởng - là bức b́nh phong 2 mặt với
diện tích 2mx4m, chất liệu sơn mài. “Ô Quan Chưởng
là một trong những h́nh ảnh cổ mà thân thương
với các thế hệ người Hà Nội. V́ thế,
đă có rất nhiều họa sĩ, kể cả các
bậc tài danh ở VN đều đă sáng tác về ô c̣n
lại này ở đất Thăng Long với bút pháp và t́nh
yêu của riêng ḿnh với Hà Nội. Hà Nội không
phải là quê của tôi, nhưng t́nh yêu của tôi dành
cho Hà Nội cũng không kém những người con Hà
Nội gốc.
Có điều, bức
tranh tôi vẽ Ô Quan Chưởng
“chẳng giống ai”. Tôi không đi theo cảm xúc: Dấu
xưa xe ngựa hồn thu thảo để sáng tác.
Tôi vẽ bằng bút pháp cổ điển, kéo dài các nét
khiến Ô Quan Chưởng giống như Vạn Lư Trường
Thành và hoàn toàn không có người. Phía trên là những
cành cây được vẽ cách điệu thành h́nh
những con chim, con phượng hoàng bay lượn và hoàn
hoàn toàn dát vàng như một sự hoài niệm. Điều
đặc biệt ở tác phẩm này chính là mặt sau
của bức b́nh phong. Nếu như phía trước là h́nh
ảnh Ô Quan Chưởng được vẽ tĩnh th́
mặt sau chính là “góc khuất” của đời
sống Hà thành được tái hiện với sự
ồn ă, hoan lạc... Phải có 2 mặt như thế - sáng
và tối; tốt và xấu mới là đời sống và
làm nên những giá trị mà nhờ nó Ô Quan Chưởng
tồn tại đến ngày hôm nay”.
Khá tự hào về 2
bức tranh sơn mài hoành tráng về kích thước nhưng
Hoàng Hà Tùng cũng khẳng định trong nghệ
thuật hoành tráng không nói lên điều ǵ. Vấn đề
ở chỗ, người họa sĩ có đủ
tiềm lực kinh tế, tài năng và bản lĩnh
để khống chế độ hoành tráng của kích
thước tạo nên một tác phẩm có giá trị
thực sự về nghệ thuật hay không. Chưa
mở cửa đón khách nhưng đă có khá nhiều khách
nước ngoài “tạt” vào pḥng tranh trên hành tŕnh thăm
Hà Nội phố. Không b́nh luận về tác phẩm, nhưng
dường như người khách nào cũng xin tác
giả cho phép chụp ảnh cùng tác phẩm hoặc ghi h́nh
tác phẩm...
(TT&VH)