
Từ
sưu tập cá nhân thành bảo tàng tư nhân!
- Bùi
Quốc Chí là con trai nhà sưu tập nổi tiếng
của Việt Nam, thuộc thế hệ đầu (ông
Đức Minh - Bùi Đ́nh Thản). Anh được
thừa kế gần như “bộ xương sống”
những tác phẩm quan trọng của các danh họa trường
Cao đẳng Mỹ thuật Đông Dương và cả
những bộ chân dung gia đ́nh Đức Minh (khoảng
40 tấm) do các danh họa Bùi Xuân Phái, Dương Bích Liên,
Nguyễn Sáng… vẽ. Trong quá tŕnh sưu tập, Bùi
Quốc Chí cũng cố gắng mua bán, trao đổi thêm
để bộ sưu tập của ḿnh được
hoàn chỉnh hơn; bởi mong muốn của anh không
chỉ dừng lại ở sưu tập cá nhân mà là
trở thành một bảo tàng tư nhân, mở cửa
phục vụ giới thưởng lăm.
ÔNG ĐỨC MINH KHÔNG
CẢM TÍNH
*
Bộ sưu tập mà nhà sưu tập Đức Minh
để lại không những nhiều về số lượng
mà c̣n “đỉnh” về chất lượng, đặc
biệt là tác phẩm của 2 bộ tứ là Trí - Vân - Lân
- Cẩn và Sáng - Liên - Nghiêm - Phái. Là con, có dịp
gần gũi nhất, xin anh cho biết ư chí sưu tập
của ông Đức Minh như thế nào?
- Đầu tiên, xin đừng xem tôi là con trai ông Đức
Minh mà hăy đặt tôi vào vị trí hậu bối, để
được phát biểu khách quan hơn. Với tư cách
nhà sưu tập, thế hệ tôi thấy ở ông Đức
Minh có đủ 3 yếu tố quan trọng: Thứ
nhất, ông có dư thừa các đam mê về nghệ
thuật và hội họa, đây là điều kiện tiên
quyết để đi vào thế giới nghệ
thuật. Chứ nếu ông Đức Minh chỉ là
một doanh nhân thành đạt, giàu có, chỉ mê tiền
mà ít mê văn hóa, nghệ thuật… th́ chẳng thể
nào thành nhà sưu tập được. Thứ hai, tâm và
lực của ông ngang nhau, ông là người vừa ham
kiếm tiền vừa ham nghệ thuật; bởi nếu
có tâm mà không có thực lực về tài chính th́ cũng
sẽ lực bất ṭng tâm mà thôi. Nếu ông Đức
Minh không có nội lực về kinh tế mà chỉ có
đam mê sưu tập th́ không thể nào giữ
được hàng ngàn tác phẩm như thế. Thứ
ba, ông có am hiểu và có tŕnh độ về nghệ
thuật, những tác phẩm và tác giả được
ông chọn mua sau này đều là bậc thầy của
hội họa Việt Nam, nên không thể nói ông là người
cảm tính hay vô t́nh mà có được.
Bùi
Quốc Chí tại pḥng tranh của ḿnh.
*
Là một người giàu sang và mê nghệ thuật,
lại có con mắt tinh đời, cá tính của ông Đức
Minh như thế nào?
- Ông là người thẳng tính, cương trực nhưng
ứng xử th́ rất văn hóa, rất tâm lư. Ông luôn
khuyên bảo tôi, tiền nào đi trước cũng là
đồng tiền khôn, nhưng tiền th́ chưa có nghĩa
ǵ với nghệ thuật cả, nên nếu có điều
ǵ đó bất thành, sai sót, th́ tiên nên trách kỷ,
hậu mới trách nhân. Chơi với nghệ sĩ,
họa sĩ thời nào cũng khó, v́ họ nhạy
cảm và có cá tính, ông Đức Minh chơi được
với hầu hết các họa sĩ đương
thời, có nhiều tri kỷ trong đời, v́ ông luôn
giữ được cái t́nh. Ông cũng không phải là
người thích nịnh nọt, bởi chê sai c̣n dễ,
nếu khen sai th́ họa sĩ cười khinh, nên phải
cố gắng học tập để có thể ngồi nói
chuyện được với từng họa sĩ. Ông
hay nhắc lại với tôi một câu nói của
Khổng Tử: “Người khen ta đúng là bạn ta;
người chê ta đúng là thầy ta”. Ông Đức
Minh ṣng phẳng, tế nhị về tiền bạc; nhưng
tinh tế với văn hóa, thích đứng về phía
lẽ phải, nên dễ được họa sĩ đồng
cảm.
* Trước kia anh
học kiến trúc và làm trong ngành xây dựng, khi ông
Đức Minh sắp mất, muốn truyền lại
bộ sưu tập cho anh – một người hoàn toàn
chưa có kinh nghiệm, ông ấy đă nói ǵ?
- Ông Đức Minh nói rằng nghề th́ có thể gia
truyền, c̣n nghiệp th́ không thể truyền đạt;
mà cái nghiệp với nghệ thuật phải là mạch
ngầm chảy trong mỗi người. Tuổi thơ tôi
sinh ra trong chiến tranh và sơ tán, vào đại học
vẫn c̣n sơ tán, nên khó mà nói tới chuyện cha
truyền thụ cho con. Mà nghệ thuật, đă không thích,
không mê… th́ có xẻ đầu ra nhét vào th́ cũng
chẳng có ư nghĩa ǵ. Đến một ngày, nhất là
khi cha tôi mất, tôi ngộ ra rằng nghệ thuật là
cái duyên và cái nghiệp tự đến với mỗi người.
Nghệ thuật như dầu thơm, phụ nữ đẹp…
rất phụ thuộc vào cảm tính cá nhân, sự rung
động riêng biệt, nên dạy nhau khó lắm. Tất
cả nhà sưu tập phải có mạch ngầm chảy
bên trong, không thể kiễng chân lên mà chạy, mà làm…
là được. Nhà tôi có 7 anh chị em là kỹ sư,
bác sĩ giáo viên, chỉ có ḿnh tôi bỏ nghề kỹ
sư theo chuyện sưu tập. Tôi với ông Đức
Minh, nói như quan niệm nhà Phật, là “cộng
nghiệp” của nhau.
GIAN NAN
CHUYỆN BẢO TÀNG TƯ NHÂN
*
Ở Việt Nam th́ hầu hết các bảo tàng và hơn
90% pḥng tranh là không đúng công năng về thiết
kế, bởi tất cả đều đi mua, đi thuê
hay tận dụng cái có sẵn. Năm 2001, khi làm nhà trưng
bày, anh không đi theo lối thông thường là kiếm
một cái nhà có sẵn rồi bỏ tranh vào đó mà xây
dựng mới. Làm điều này, phải chăng anh
muốn bộ sưu tập được kế thừa
và công việc sưu tập của ḿnh chuyển sang
một giai đoạn mới?
- Tính đến lúc đó, có thể nói công tŕnh
thiết kế này là “ngoạn mục” nhất đời
làm kiến trúc của tôi, v́ xưa nay giới kiến trúc
ở Việt Nam mấy khi được giao thiết
kế bảo tàng. Khi chọn kiểu thiết kế này, tôi
tự nhận ḿnh là người dũng cảm, bởi
khi xây nhà người ta hăy nghĩ đến nhiều công
năng, để rủi không làm được chuyện
này th́ làm việc khác. Tôi th́ hi sinh hết, để làm
sao giúp người xem tách ra khỏi thực tại,
thực sự bước vào trong không gian một bảo tàng,
dù nhỏ nhắn. Đó là ước muốn cá nhân và tôi
đă làm được, riêng chuyện đến bao
giờ mới được cấp giấy phép thành
lập bảo tàng tư nhân th́ c̣n phải chờ.
Tác
phẩm nổi tiếng Thiếu nữ bên cây phù dung (sơn
mài, 1944) của danh họa
Nguyễn
Gia Trí (1908 - 1993) mà Bùi Quốc Chí đang giữ.
*
Sự khác nhau của một pḥng tranh, một bộ sưu
tập cá nhân và bảo tàng tư nhân là ǵ, thưa anh?
- Về mặt hiện tượng bên ngoài th́ cả ba cùng
mua, bán và trưng bày tranh, nhưng bản chất và nguyên
tắc làm việc th́ khác nhau. Pḥng tranh (gallery) thường
thiên nhiều hơn về chuyện mua bán, nên sở thích
và chọn lựa của khách hàng giữ vai tṛ quyết
định. Bộ sưu tập tư nhân th́ thường
đi theo sở thích và tiêu chí cá nhân, không phụ
thuộc nhiều vào chuyện thị trường. Bảo
tàng th́ phải đủ bộ, thiên về sự bao quát,
phải có tính lịch sử vấn đề và lịch
sử nghệ thuật, nên không phải sưu tập cho ḿnh
và cũng không phải để bán. Nói cụ thể hơn
là ở trong bảo tàng phải có được các tác
giả và tác phẩm tiêu biểu. Điều may mắn
đối với tôi là bộ sưu tập của ông
Đức Minh có được chiều dài và bề dày
về lịch sử, trên cái sườn khoảng 70% đó,
tôi chỉ cần triển khai thêm 30% là đủ.
* Trăn trở
với chuyện lập bảo tàng nhưng chưa thành v́
định chế bảo tàng tư nhân ở Việt Nam
chưa được thiết lập rơ ràng. Bên cạnh
cái khó khách quan này, những khó khăn khác mà anh đối
diện phải là ǵ?
- Khi làm sưu tập tranh phải cần đủ sự
b́nh tâm. Làm cái nghề sưu tập này th́ không thể tính
giờ, lúc nào cũng lao tâm khổ tứ để làm
sao chiến thắng được những cám dỗ mà nó
sinh ra. Đây là lĩnh vực mà lúc nào cũng dư ham
muốn và luôn thiếu tiền, chuyện cầm nhà gá xe
để mua tranh là b́nh thường, nhưng để bán
tranh th́ không phải dễ, đó là chưa nói ḿnh cũng
đâu muốn bán những tác phẩm mà gian nan lắm
mới mua được. Giữa con người vật
chất và con người tinh thần, nếu không
chiến thắng vật chất được th́ sẽ
quỵ ngă, khó mà đi đến cùng.
* Nói vậy th́ anh
lấy tiền đâu ra để mua tranh và hoàn thiện
dần thư mục cho bảo tàng?
- Đời người th́ thường quá ngắn
ngủi với công việc sưu tập hay làm bảo tàng,
ông Đức Minh chỉ cần mấy chữ “nhà sưu
tập tư nhân” mà cũng chưa ai cho. Tôi tiếp
quản công việc của ông, phải tỉnh táo
chọn lựa rồi bán đi một phần để
lấy tiền mua những tác phẩm c̣n thiếu. Ví
dụ như tôi có khoảng 200 bức tranh của Bùi Xuân
Phái th́ không thể giữ tất cả, bởi ḿnh đâu
có làm bảo tàng Bùi Xuân Phái, nên chỉ giữ lại
một phần, phần kia bán hoặc trao đổi
với những nhà sưu tập khác. Có những tác
phẩm quan trọng nhưng ông Đức Minh chưa có
đủ duyên để mua th́ tôi phải tiếp tục
thương thảo để trao đổi, mua bán. Tôi hi
vọng trong đời ḿnh sẽ có được
bảo tàng tư nhân ở thành phố lớn nhất
Việt Nam này.
(TT&VH)