
Tranh
khoả thân gian nan đường đến với công chúng
-
Trong thời gian qua, việc các triển lăm của Trần
Huy Hoan, Nguyễn Kim Hoàng, Thái Phiên và Nguyễn Kim Đính
ở Huế gặp trục trặc với chuyện trưng
bày, một lần nữa cho thấy sự bối rối
của cả nghệ sĩ, công chúng và các nhà quản lư
đối với đề tài khỏa thân.
Hoạ sĩ Đặng
Mậu Tựu (Chủ tịch Hội LHVHNT Thừa Thiên -
Huế) từng tâm sự trên TT&VH:
“Tôi là họa sĩ, cũng đă từng vẽ nude. Tuy
nhiên, chỉ dám treo tranh trong pḥng riêng. Bản thân tôi cũng
sợ những cái nh́n c̣n lệch lạc với tranh nude,
mặc dù trong thực tế chưa có điều lệ nào
cấm đoán đề tài khỏa thân. Tôi nghĩ, chúng
ta đang ở trong tư thế hội nhập thế
giới nên cần phải có cái nh́n khách quan hơn
với tranh nude. Hăy để công chúng bày tỏ thái độ
trước tác phẩm như một cách thẩm định
khách quan và công bằng nhất”.
Tác
phẩm Khỏa thân trăng tṛn, 80x100cm, sơn dầu,
11/2000, của Bửu Chỉ.
Giảng
viên h́nh họa Nguyễn Thị Bảo Ngọc th́
nhận xét: “Về triển lăm tranh ảnh nude hiện
nay c̣n gặp nhiều khó khăn từ phía cơ quan
quản lư, thẩm định, bởi v́ ranh giới mong
manh giữa nghệ thuật và phi nghệ thuật, cần
có được độ dày chuyên môn . Tôi cho đó là
một việc làm khó và mệt mỏi v́ chúng ta vẫn
phần nào ảnh hưởng nền văn hóa Đông phương,
cả người làm nghệ thuật và thẩm định
nghệ thuật đều như làm xiếc trên những
lằn ranh”.
Có một họa sĩ
nói vui: Nguồn gốc của việc cấm trưng bày
tranh khỏa thân là do khoa h́nh họa - “linh hồn”
của trường mỹ thuật. V́ với khoa này,
kỹ thuật giải phẫu h́nh thể giữ vai tṛ
quan yếu trong việc đào tạo. Sinh viên mỹ
thuật phải bỏ phần lớn thời gian học
tập để rèn luyện việc vẽ với mẫu
khỏa thân, thế nhưng kết quả th́ những tác
phẩm khỏa thân vẫn chưa có đủ “đất
sống”. Từ thực tế ứng xử với
thể loại tranh, ảnh khỏa thân, trong giới
họa sĩ từng đặt ra câu hỏi là có nên xem
lại việc vẽ mẫu nude ở trường mỹ
thuật? V́ việc học bài bản môn h́nh họa thường
hay “xúi giục” họa sĩ vẽ khỏa thân, mà
vẽ thể loại này th́ lại dễ bị xem là
“nhạy cảm”.
Lư do của sự dè
dặt với thể loại tranh, ảnh khỏa thân thường
rơi vào hai khía cạnh khá mơ hồ: “Chất lượng
nghệ thuật chưa cao”, hoặc “tác phẩm không phù
hợp thuần phong mỹ tục Việt Nam”. Tuy nhiên,
sự thắc mắc thường đặt ra là dựa
vào tiêu chí và chuyên môn nào để đánh giá, thẩm
định? Nếu các tiêu chí được đề ra
rơ ràng, cụ thể, các khái niệm như thuần phong
mỹ tục được cắt nghĩa rơ ràng th́
mọi ư kiến trái chiều sẽ rất dễ để
giải quyết.
Với thực tế
của nền mỹ thuật đang vươn ra quốc
tế như Việt Nam, việc tiếp thu, giao lưu
với các trào lưu, trường phái mới là
đương nhiên. Chính điều này sẽ tác động
ngược tới các quan niệm quá dè dặt với
thể loại khỏa thân. Có như vậy thể
loại này mới có chỗ đứng tương
xứng với thế mạnh của nó trong sáng tác
của nghệ sĩ cũng như trong đời sống
mỹ thuật.
(TT&VH)